Chữ X bị phù phép

Người mặt nạ đen ở nước An giép

“Черная маска из Аль-Джебры”
Владимир Лёвшин и Эм. Александрова

Bản dịch của Phan Tất Đắc – NXB Kim đồng 1978

ĐOẠN MỞ ĐẦU

Trở lại nước Tí hon

Trước mặt nó là một giống gì kỳ quái, khoác một tấm áo choàng bằng nhung đen, để lộ hai cẳng chân khẳng khiu ở phía dưới. Trên mặt hắn ta bịt một tấm mặt nạ đen.

– Eo ôi! Tôi sợ quá! – Số Không thốt lên. – Mặt anh đâu?

– Ở đằng sau cái mặt nạ.

– Thế thì anh quẳng cái mặt nạ đi cho rảnh, – Số Không đã hơi hoàn hồn và lại hé mắt nhìn người lạ mặt.

Người đó thở dài:

– Không thể được. Tôi đã bị phù phép và cứ phải đeo cái mặt nạ này mãi cho đến khi nào có người khám phá được điều bí mật của tôi.

Điều bí mật ư? Số Không sửng sốt khoa tay. Nó sôi nổi nói:

– Tiếc quá. Giá chúng ta gặp nhau sớm hơn thì hay biết mấy! Tôi rất thích khám phá những điều bí mật.

Người Mặt Nạ đen nghiêng mình cảm tạ:

– Thế thì may mắn cho tôi biết bao! Nhưng cũng phải báo trước với cậu rằng, điều bí mật của tôi không dễ khám phá đâu. Cậu có sẵn sàng vượt qua mọi trở ngại sẽ gặp hay không?

– Khỏi phải hỏi! Tôi sẵn sàng vượt qua tất cả. Nhưng …

– Sao? Cậu chưa bắt tay vào việc mà đã “nhưng” rồi ư?

Số Không đâm hoảng:

– Đâu nào! Tôi có điều gì phải “nhưng” đâu. Nhưng … còn mẹ tôi …

– Thôi, đừng nói thêm nữa! Không bao giờ tôi cho phép mình gây đau buồn cho mẹ cậu cả. Vĩnh biệt câu.

Người lạ mặt buồn rầu cúi chào Số Không rồi quay gót lui vào hang sâu. Người đó sắp sửa đi khuất thì Số Không vội năn nỉ:

– Khoan hãy đi! Xin anh khoan hãy đi! Chẳng là tôi còn các bạn của tôi nữa. Đấy là mấy bạn học sinh. Tôi đã kết thên với họ hồi tôi ở nước Tí Hon.

– A! Thế thì cũng chưa đến nỗi thất vọng, – Người mặt nạ mừng rỡ. Nhưng rồi người đó lại áy náy hỏi ngay: – Nhưng liệu có thể trông cậy vào họ được không?

– Tôi thế nào thì họ cũng thế, – Số Không cam đoan.

– Được, thế thì cậu hãy nghe tôi nói đây. Tôi sẽ trao cho cậu một lá bùa. Các cậu phải dùng lá bùa này giải phép ma và lấy lại cho tôi cái mặt. Cậu hãy nhắm mắt lại và chìa tay ra nào.

Số Không rất muốn được nhìn thấy rõ chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng giữ đúng lời hứa, nó nhắm nghiền mắt lại. Nó thấy một vật gì dài dài, khẳng khiu đặt vào lòng bàn tay mình. Và giọng nói khàn khàn lại cất lên:

– Lá bùa này, chỉ khi nào các bạn cậu tới, cậu mới được mở ra. Bây giờ xin tạm biệt cậu. Và cậu phải nhớ đinh ninh rằng từ nay trở đi số phận của tôi đã ở trong tay cậu đấy.

Khi Số Không mở mắt ra thì người Mặt Nạ Đen đã biến mất. Trên lòng bàn tay nó, còn lại một … cái vỏ đậu! Cái vỏ quả đậu xanh.

Số Không rất thích đậu xanh. Cứ như mọi khi thì nó đã bẻ vội ra chén ngay chẳng nghĩ gì. Nhưng cái vỏ quả đậu nàu lại quyết định số phận của một người … Nó ngắm nghía cái vỏ quả đậu, liếm môi rồi ba chân bốn cẳng chạy đi đánh điện cho mấy bạn học sinh.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: