Chương 26 : Đinh Dép trở về

Đinh dép đi mãi không về cho nên ở thành phố Diều, chẳng ai dám đi đến thành phố Xanh nữa. Có tin đồn là con rồng trăm đầu đã chén thịt tất cả các cô tí hon và nó sẽ đến thành phố Diều để chén các chú tí hon. Nhưng ngày tháng trôi qua mà con rồng vẫn chưa thấy đến. Trái lại, một sớm đẹp trời, người ta thấy một chú tí hon lạ mặt đến thành phố Diều. Chú kể lắm chuyện rất kỳ lạ: nào là chú đi khinh khí cầu cùng các bạn, quả cầu rơi xuống đất, chú phải nhảy dù và rớt vào một khu rừng rậm, thế ròi chú lang thang qua đồng qua rú đi tìm các bạn đang tiếp tục cuộc hành trình trên khinh khí cầu.
Chắc các bạn đọc thông minh của tôi đã đoán ra rằng chú tí hon lạ mặt kia chính là chú Biết tuốt. Đáng lẽ lặng lẽ trở về thành phố Hoa, chú lại đi tìm các bạn.
Người ta cho chú biết là vào những hôm trước đây, các chú tí hon đi khinh khí cầu đã gặp nạn rơi xuống thành phố Xanh. Có hai chú đến thành phố Diều để kiếm một cái mỏ hàn. Chú tài xế Bánh vòng đã lái xe đưa các chú về thành phố Xanh. Biết tuốt hỏi thật tỉ mỉ cặn kẽ. Chú đã nhận ra Bu loong và Đinh vít theo lời ngưòi ta miêu tả cho chú, và qua cái áo da của hai chú. Sau đó Cả láu mang máy ghi âm đến, cũng cho biết hai chú tên Bu loong và Đinh vít.
Biết tuốt lấy rất làm hài lòng. Chú muốn đi ngay đến thành phố Xanh và yêu cầu họ chỉ đường cho chú. Nhưng các chú tí hon rầu rầu nét mặt báo cho chú biết rằng đừng nên đi đến thành phố Xanh. ở đấy có con rồng trăm đầu hay ăn thịt các cô tí hon huống chi là các chú tí hon.
Biết tuốt cười rất hồn nhiên:
– Con rồng trăm đầu à? Mình chưa trông thấy nó bao giờ, mình chả tin cái chuyện con rồng trăm đầu của các cậu đâu!
Có tiếng kêu xung quanh chú :
– Thôi đi! Thôi đi ! Thế thì đã chén thịt cậu Bánh vòng nào! Chính cậu ta đã dẫn các cậu Bu loong và Đinh vít đến thành phố Xanh rồi chẳng thấy dẫn xác về nữa.
– Còn cậu Đinh ốc, con gì đã nuốt mất xác cậu ấy chứ? Cậu ấy đi thành phố Xanh tìm cậu Bánh vòng rồi cũng biệt tăm tích. Thật là tay thợ máy cừ, cái gì cậu ấy cũng làm được tuốt.
– Thế còn cậu Đinh dép đã bị con gì ăn thịt? Dĩ nhiên là có mất cậu ta cũng chẳng thiệt thòi gì lớn lắm vì cậu ta là người vô dụng nhưng mà cũng phải có con gì chén thịt cậu ta chứ?
Biết tuốt suy nghĩ. Cuối cùng chú tuyên bố :
– Khoa học không hề biết tí gì về chuyện con rồng trăm đầu cả. Như vậy là không có rồng riếc gì đâu.
Cả láu đáp :
– Nhưng mà khoa học cũng mù tịt về việc có con rồng hay không cơ mà. Như vậy là có thể có. Theo tôi thì người ta đã nói là có thì phải tin là có.
Biết tuốt nói:
– Cả về chuyện con Yêu tinh cũng vậy.
– Thế theo ý cậu, Yêu tinh cũng không có nốt à?
– Nhất định không!
– Thôi đi!
– Con Yêu tinh của các cậu cũng chỉ là chuyện dựng đứng lên thôi.
Biết tuốt quyết định đi đến thành phố Xanh. Những điều thiên hạ nói chú đều bỏ ngoài tai. Các chú tí hon thết cơm chú, dẫn chú ra ngoài thành phố và chỉ đường cho chú đi. Các chú tí hon tin chắc là sẽ không còn được gặp lại bạn nữa nên chú nào cũng sướt mướt vĩnh biệt bạn.
Nhưng bỗng có một đám bụi mù hiện ra trên đường cái xa xa. Đám bụi lại gần rất nhanh và vụt lớn lên trông thấy. Thế là một cuộc báo động nổ ra. Các chú tí hon lẩn vào trong nhà nhìn ra cửa sổ, đinh ninh là con rồng trăm đầu đã tới. Biết tuốt chẳng sợ hãi gì cả, cứ rảo bước trên đường.
Chẳng mấy chốc đã trông thấy ba cái ô- tô vượt ra ngoài đám bụi. Chiếc xe đầu chở một quả táo chín đỏ, xe thứ hai chở một quả lê chín vàng và chiếc thứ ba chở năm quả mận. Đến gần Biết tuốt thì ba chiếc xe dừng lại. Bánh vòng, Đinh ốc và Đinh dép xuống xe. Lập tức các chú tí hon ùa ra khỏi nhà và ôm choàng lấy cổ ba chú bạn. Các chú hỏi họ về chuyện con rồng và khi biết là chẳng có con rồng nào cả và chẳng bao giờ có rồng riếc gì, các chú rất lấy làm ngạc nhiên. Các chú đồng thanh hỏi :
– Thế thì tại sao các cậu lại mất tích lâu đến thế?
Đinh dép đáp :
– Bọn mình bận đi hái qủa.
Nghe chú nói vậy, chú nào cũng cười.
Cả láu bông đùa :
– Các cậu khác làm thì có lẽ đúng. Còn cậu thì nhất định chỉ leo lên mái nhà và đập vỡ cửa kính của ngưòi ta thôi.
Đinh dép bực tức trả lời:
– Cóc phải ! Mình cũng làm như các cậu ấy. Mình đã … nói thế nào nhỉ? … mình đã tu tỉnh rồi đấy!
Đinh ốc và Bánh vòng cũng xác nhận rằng Đinh dép đã tu tỉnh rồi thật. Các cô tí hon hài lòng về cậu Đinh dép đến nỗi các cô quyết định gửi tặng bà con thành phố Diều một lô táo, lê và mận.
Tất cả các chú tí hon rất lấy làm thích vì các chú rất ưu hoa quả.
Biết là Biết tuốt định đến thành phố Xanh, Bánh vòng đề nghị lái xe đưa chú đi. Thế là các chú lên đường.
Khắp các phố của thành phố Diều, ở đâu cũng thấy nét mặt hớn hở của các chú tí hon. Các bạn thử nghĩ mà xem : rồng riếc thì chẳng có, Bánh vòng và Đinh ốc đã trở về mà Đinh dép thì đã biết hối cải. Thực ra đối với Đinh dép, có người còn hoài nghi chú, họ theo dõi chú từng li từng tí. Nhưng rồi họ thấy chú mặc quần đùi, ngồi giặt quần áo bên bờ sông. Họ hỏi chú :
– Tại sao hôm nay cậu lại giặt quần áo thế?
Đinh dép đáp :
– Mai tôi sẽ đi dự khiêu vũ nên phải ăn mặc chải chuốt cho chững chạc mới được
– Các cô tí hon mà cũng tổ chức vũ hội à?
– ừ, Bánh vòng và Đinh ốc cũng sẽ đến dự, họ mời cả hai cậu đấy.
Các chú tí hon ngờ vực hỏi :
– Sao? Có phải cậu bảo là cả cậu cũng được mời không?
– Nhất định rồi.
Các chú tí hon lắc đầu – Chà ra thế đấy! Muốn được các cô mời đến dự khiêu vũ thì cậu ta phải biết tu tỉnh thật sự kia. Nào ai ngờ là có thể như vậy được.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: