Bí mật của vỏ quả đậu xanh

Bản dịch của Phan Tất Đắc – NXB Kim đồng 1978

Mọi chuyện đã xảy ra không hoàn toàn như ý muốn của Số Không.

Nó yêu cầu phải mở cái vỏ quả  đậu trong một khung cảnh hết sức bí mật: đúng lúc nửa đêm các nhà thám hiểm phải tụ họp ở một nơi thật hẻo lánh. Mọi người đều phải đeo mặt nạ đen và khoác áo choàng nhung. Mỗi người phải mang theo một chiếc đèn bão nhỏ cắm nến ở trong …

Tất nhiên đó là một kế hoạch hay không chê được, nhưng kế hoạch ấy đã sụp đổ ngay từ đầu như một tòa nhà xây trên bãi cát vậy.

Một là, như các bạn đã thấy, tuy Số Không chẳng có điều gì phải “nhưng” cả, nhưng nó có mẹ. Thế là giờ hẹn tự nhiên phải chuyển từ mười hai giờ đêm lên tám giờ tối. Vấn đề áo choàng cũng không xong. Các bạn học sinh không khoác áo choàng nhung mà lại khoác áo mưa. Cả vấn đề đèn bão cũng chẳng thành: Đáng lẽ phải có ba cái đèn thì lại chỉ có độc một cái, mà lại là đèn pin chứ không phải đèn nến.

Số Không đã cắn răng chịu đựng nỗi thất vọng đắng cay ấy, và mãi đến lúc đặt tên cho đội thám hiểm thì nó mới được đền công xứng đáng.

Bọn trẻ đề nghị khá nhiều tên: nào là “Bí mật của Người Mặt Nạ đen”, nào là “Những hiệp sĩ của vỏ quả đậu xanh”, nào là “Những người săn tìm cái mặt mất tích” …

Nhưng Số Không chẳng ưng tên nào cả. Nó đề nghị đặt tên cho đội là “Người khám phá những bí mật lớn”. Sung sướng cho nó biết bao, người ta đã nhất trí chọn cái tên này và quyết định gọi tắt là đội KBL cho tiện,

Và giờ có thể bắt tay vào công việc chính được rồi.

Số Không rút lá bùa trong túi ra. Nó thở dài thườn thượt vì nó chẳng muốn từ nay phải li biệt với lá bùa. Nhưng lời hứa còn quý hơn tiền bạc! Nó trao vỏ quả đậu cho Ô lếch. Ô lếch ấn ngón tay cái vào đường sống của vỏ đậu, thế là cái vỏ quả đậu tách đôi ra.

– Các cậu xem này, có một mảnh giấy!

– Thế hạt đậu đâu?

– Ừ nhỉ, hạt đậu đâu? – Số Không săn đón hỏi.

– Hượm nào, bây giờ không phải là lúc hỏi hạt đậu. Ta hãy xem trong mảnh giấy viết những gì đã. – Xê va nhanh nhảu giơ mảnh giấy được cuộn tròn lại thành một cái ống.

Và đây là những dòng chữ viết trên mảnh giấy:

“UMSCỤ UMIO TỚ LMTPH ÂO NP,U QLDO CĂ TỚ IẬU DVẲ UPK, SPK OỐ MCÁ ULIN IAK IPCD CPO IAU OXA TAU EO UPK CK NCU OXA TO IAU DOO MAK, OMAPH TO LMTPH UTA MAK UPK NPU OXA TO IAU OO XXA MCA, TAU EO UPK MAK DKO EK IAK IAU, DOO NPU IAU DXQK DXOH CK HLO ULQK CAA NCU IOK  UPK DO CAO OMOKU IAU XO  RVA ECU”

– Lạ nhỉ, dù là tiếng nước nào thì mỗi từ cũng phải có nguyên âm và phụ âm chứ. Thế mà ở đây lại có những từ toàn phụ ấm. Ví dụ “LMTPH” hay “DXQK”. Phát âm thế nào được nhỉ? Còn trong những từ này thì tuy có nguyên âm mà cũng như không có “QLDO”, “IPCD”

Số Không pha trò:

– Thế mà trong tiếng của bọn mình có từ DPCM đấy!

– Theo ý mình thì không thể nào nói được thứ tiếng này! – Ta nhi a phát biểu.

Ô lếch mỉm cười một cách khó hiểu:

– Chẳng ai nói được hết, vì nói chung chẳng làm gì có thứ tiếng này.

Ta nhi a liền trỏ vào mảnh giấy:

– Thế thì đây là cái gì?

– Là một bức thư viết bằng mật mã.

– Tuyệt quá! – Xê va thở phào nhẹ nhõm – Sao mà cậu thông minh thế!

– Cậu chớ vội mừng, – Ta nhi a ngắt lời. – Phải mở được mật mã rồi mới đọc được thư chứ.

– Nói mép thì dễ thôi. Nhưng tìm đâu ra chìa khóa mật mã bây giờ?

Bọn trẻ ngồi thừ ra suy nghĩ.

Mọi chuyện bắt đầu xem chừng cũng thuận lợi. Nhưng bây giờ thì thật là hóc búa!

Buồn phiền nhất là Xê va. Chưa chi cậu ta đã mơ thấy mình trở thành một thám tử lừng lẫy, khám phá ra bí mật của Người Mặt Nạ Đen. Thế mà hết thảy đều tan ra mấy khói. Ngay cả con chó săn Pôn sích cũng chẳng đỡ đần được cậu ta tí gì.

À, mà nó lẻn đi đâu rồi nhỉ?

– Pôn sích, Pôn sích, về ngay!

Con Pôn sích lon ton chạy về, ve vẩy cái đuôi đến là hiền lành. Mõm nó ngậm một mảnh giấy gì trăng trắng. Hay Người Mặt Nạ Đencó tin tức gì mới chăng? Nhưng không, đấy vẫn chỉ là bức điện của Số Không mà Xê va đã vô ý đánh rơi ở dọc đường. Đang lúc cáu tiết, Xê va vò nát mảnh giấy quăng đi.

Ô lếch vội nhặt lên, vuốt lại tờ giấy cho phẳng phiu. Cậu ta ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi:

– Các cậu này, ở cuối một bức điện người ta thường viết từ gì nhỉ?

Số Không mừng rỡ đáp:

– Số Không!

– Bức điện do cậu gửi thì mới viết như thế. Nhưng trong một bức điện bất kỳ khác thì sao?

Ta nhi a liền nói:

– Dĩ nhiên người ta ký tên mình chứ còn gì nữa.

– Như vậy bức điện này cũng kết thúc bằng tên ký chăng?

– Dù đúng như thế đi nữa thì chúng ta vẫn không biết tên người ấy là gì cơ mà.

– Nhưng chúng ta biết tên người ấy bao gồm 8 chữ cái: “XỔ RVẢ ECỰ”

– Vậy ai là người ký tên vào bức điện này?

Số Không vội đoán:

– Mình biết! Người Mặt Nạ chứ không sai!

– Không phải “Người Mặt Nạ” gồm những mười chữ cái cơ.

– Không phải “Người Mặt Nạ” thì ắt là “Vỏ quả đậu” – Ta nhi a nêu ý kiến

– Được đấy, cũng đúng 8 chữ cái

Ô lếch rút bút chì ra và ghi vào mặt sau bức điện cái tên ký bằng mật mã và ở đưới có ghi “Vỏ quả đậu”

– Tuyệt chưa! Thế là bây giờ chúng ta biết được tám chữ cái trong mật mã này: X là V, Ô là O, R là Q …

Bọn trẻ liền thay những chữ này vào các từ, còn những chữ chưa đoán được thì đánh dấu chấm.

Một phản hồi

  1. – Nó yêu cầu phải ….đèn bão nhỏ cắm nến “ỏ” trong …
    – Nhưng Số Không chẳng ưng ….tắt là đội KBL cho “tiên”,
    – À, mà “nói” lẻn đi đâu rồi nhỉ?

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: